* * Chào mừng các bạn đến với diễn đàn lớp 12a 2 ** welcome to my forum! *
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Truyện] Tôi- tôi là ai vậy??? - kỳ 7 - Sâu thẳm một cơn mê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
daicasaudoi_bum
quycap2
quycap2
avatar

Tổng số bài gửi : 336
Join date : 29/03/2010
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Truyện] Tôi- tôi là ai vậy??? - kỳ 7 - Sâu thẳm một cơn mê   Wed Apr 13, 2011 6:51 pm

Một ngày nọ, tôi vẫn cứ đúng giờ đó, cùng mẹ nuôi và anh Trường đi dọn hàng. Tôi lon ton cùng đẩy chiếc xe đẩy hàng nặng chình chịch mà tôi biết có sức tôi hay không cũng chẳng ảnh hưởng lắm, vừa đi vừa cười nói với mẹ nuôi và anh Trường. Đến chân cầu Ka Long, tôi bỗng giật mình, một bóng người quen lắm. Tôi bắt đầu ngờ ngợ. Ở bên kia đường, một người phụ nữ… Tôi thấy quen làm sao… Tôi giụi giụi mắt, còn nghi ngờ gì nữa, đó là MẸ TÔI ! Bà đang hỏi thăm mấy ng` đi đường…

Chắc là hỏi về tôi rồi :

Tôi sợ quá, bất giác tôi cắm đầu chạy ngược về nhà, trong 1 giây đó, tôi cũng ko hiểu mình nghĩ gì. Có lẽ tôi sợ, tôi sợ tất cả những gì tôi có ở đây sẽ bị đánh mất. Tôi sẽ lại bị trở lại những ngày tháng cũ của mình. Nỗi sợ làm tôi quay đầu lại, tôi chạy… mẹ nuôi tôi giật mình, tưởng tôi có chuyện gì, hét toáng tên tôi và đuổi theo tôi. Người phụ nữ kia nhìn thấy tôi rồi !!! Cô ta cũng đuổi theo !!! Tôi chạy thẳng về nhà, đóng chặt cửa và nằm lỳ trong đó… Tôi khóc. Tôi khóc rất nhiều. Ướt hết cả gối. Cứ nghĩ cái cảm giác phải xa mẹ nuôi, xa chị Thanh, xa anh Trường là tôi lại khóc to thêm. Hình như ở dưới nhà, mẹ tôi đang nói chuyện với mẹ nuôi. Đúng là mẹ tôi rồi… Tôi sao mà nhìn lầm được cơ chứ. Cái dáng đó đã bao lần đi tìm tôi khắp các quán điện tử, cái dáng đó đã bao lần thở dài khi đi họp phụ huynh cho tôi về, bao lần che chắn cho tôi những trận đòn vô cớ....

Tôi lại thấy sợ.. Sợ phải gặp lại người bố ấy, tôi cứ giật mình thon thót mỗi khi có tiếng bước chân lên cầu thang. Bỗng dưng, có một người gõ cửa, tôi im lặng. "Chị Thanh đây, em ngoan mở cửa cho chị đi"

Tôi khóc to hơn, vừa khóc vừa mếu máo : "Chị thanh lừa em sao, em không muốn đi khỏi đây đâu, em yêu chị, yêu mẹ ..."

Chị Thanh nghe tôi vừa khóc vừa nói, qua cánh cửa sắt, tôi cũng nghe giọng chị lạc đi, nghẹn ngào : "Em ngoan, chị yêu em lắm, chị sẽ không để ai bắt em của chị đi đâu"

Tôi càng hoảng sợ hơn : " Em không tin , em sẽ lại phải gặp người bố suốt ngày đánh em, em sợ lắm, em không mở cửa đâu. "

Tiếng mẹ nuôi vọng vào, nhẹ nhàng, thì ra mẹ nuôi đã lên từ lúc nào : " Mẹ đây, con mở cửa cho mẹ đi, mẹ con mình nói chuyện nhé, con ngoan. "
Tôi vùng vằng, càng khóc to hơn : "Không, con không muốn đi đâu đâu mẹ ơi, con chỉ muốn ở đây thôi"

Mẹ nuôi rành rọt : "Con yên tâm, con không muốn thì không ai bắt con đi đâu cả đâu, mẹ con nhớ con quá muốn gặp con thôi, mẹ cũng yêu con mà, không để ai làm con thiệt thòi nữa đâu."

Tôi nhẹ nhàng mở cửa, ôm mẹ nuôi, tôi khóc òa trong lòng mẹ nuôi. Mẹ tôi cũng đứng bên cạnh. Mẹ tôi thút thít khóc, mắt bà đã xưng từ lâu, có lẽ bao đêm vì nhớ tôi nên bà đã khóc, mắt đã rất xưng từ trước rồi...

Cả nhà xuống nhà, mẹ nuôi dắt tay tôi đi từng bước như sợ ai đó cướp đi tôi, chị Thanh cũng vậy, đi đằng sau tôi. Tôi vũng tin lắm. Bước xuống phòng khách, tất cả ngồi yên vị rồi.:

Không khí lúc này thật đáng sợ, không khác nào vừa có một cơn bão, hay một trận động đất qua nhà tôi. Mắt ai nấy cũng đỏ hoe, mặt ai cũng cau có. Chỉ có mẹ tôi là cứ xụt xùi khóc. Không nghẹn ngào, nhưng cũng không 1 phút nín được.
Mẹ nuôi tôi mở lời : "Con cô sống trong ngôi nhà mà bố nó bạc đãi như vậy, chi bằng cứ để nó ở đây, tôi nhận nó làm con nuôi thì sẽ có trách nhiệm nuôi dạy nó, cô không cần phải lo lắng nhiều đâu"

Mẹ tôi nghẹn lời : "Em xin chị, để cho em đón cháu về, bố nó đã hứa là không đánh đập nó nữa, chị hiểu cho em với ...."

Chị Thanh nói cắt ngang như hét lên : "Về nhà để nó bị hành hạ hả, các người có nghĩ đến cảm giác của đứa trẻ con không ?"

Mẹ tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ nuôi, nói trong nước mắt : "Chị hiểu cho em, làm mẹ ai có muốn con mình phải bị đánh đập như vậy, nhưng bố nó tính gia trưởng, ông ấy sống rất cầu toàn, con mình phải nhất, phải thế này thế kia... Cũng chỉ muốn tốt cho nó, chị hiểu cho em, xa nó làm sao em sống được, chị là mẹ, em cũng là mẹ, chị cho em đón cháu về chị ơi..."

Chị Thanh lặng im, mẹ nuôi tôi cũng lặng im. Tôi cũng lặng im....

Giây phút này mọi người đều nghĩ, tôi cũng nghĩ ...

Mẹ tôi cũng chịu khổ rất nhiều từ khi tôi còn bé. Có lần tôi không thuộc bài nhanh đúng quy định, bố đánh tôi, mẹ đã đỡ cho tôi 2 roi, mẹ tím cả đầu gối cả chân...

Mỗi lần bố tôi say, mẹ tôi lại phải chịu đựng tất cả...

Cam chịu....

Căn phòng lặng im, chỉ còn tiếng khóc của mẹ tôi.

Tôi là ai chứ, tôi tự hỏi trong tâm trí mình, tôi là ai .....

Tôi bật khóc. Tôi là một thằng đàn ông tương lai cơ mà. Gia đình dù có thế nào cũng là gia đình mình, tôi không thể trở thành một thằng vô tình vô nghĩa được. Bố mẹ nuôi tôi từ khi tôi còn lọt lòng bế ẵm, vậy mà thế này sao được...

Huống chi mẹ tôi còn nói như vậy...

Mãi đến sau này, mẹ tôi mới kể rằng, bố tôi không cho mẹ tôi đi tìm tôi, suốt 1 tháng. Bố tôi nói : "con chim đủ lông đủ cánh rồi mới dám rời tổ, đừng tìm, nó có phúc sau này sẽ biết đường quay về ..."... Mẹ tôi phải nói dối bố, nói là về nhà ngoại, nhưng đi tìm tôi. Lên Hà Nội, rồi xuống Móng Cái. Mẹ tôi nói chẳng hiểu tại sao mẹ tôi lại xuống Móng Cái, chỉ nhớ là mẹ tôi đã thắp hương kêu bà nội tôi, và được báo mộng sẽ tìm ra tôi ở Móng Cái... Còn là một câu chuyện dài...
Nhưng cái thằng tôi hôm đó... lại có một sự thay đổi lớn...

Tôi phá tan sự im lặng của căn phòng. Tôi không khóc, tôi nói rành rọt : "Mẹ, con sẽ về theo mẹ..."

[hết kỳ VII]
Về Đầu Trang Go down
 

Truyện] Tôi- tôi là ai vậy??? - kỳ 7 - Sâu thẳm một cơn mê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: diễn đàn vui :: truyện thơ :: truyện-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com